27/08/2026
https://www.facebook.com/share/p/1HUwa4s6qJ/?mibextid=wwXIfr
Có một câu chuyện thi công khá thú vị liên quan đến kiến trúc sư Carlo Scarpa, đó là ông thường xuyên làm các đội thợ mộc phát hoảng vì yêu cầu đóng ván khuôn đổ bê tông mà phải tỉ mỉ và chính xác như đóng đồ gỗ nội thất. Sự cầu toàn này thể hiện rõ nhất ở quần thể lăng mộ Brion (1969-1978).
Nhìn lướt qua các bức ảnh chụp khu nhà nguyện ở San Vito di Altivole, nhiều lúc bọn mình có cảm giác viền mép của những bức tường hay khối mái đua trông nhẹ tênh như những nếp gấp. Nhưng thực tế, đó là những khối bê tông trần đặc xịt và cực kỳ dày. Thực ra, chủ đầu tư khi đó gần như trao cho Scarpa sự tự do tuyệt đối, không có rào cản nào ép ông phải làm khó mình. Việc đúc bê tông thật dày và tìm cách triệt tiêu đi cảm giác nặng nề của vật liệu này hoàn toàn là chủ đích thiết kế của ông.
Scarpa biết rằng nếu chỉ đổ một mảng vách 90 độ vuông vức, sự sức nặng của khối sẽ lập tức mang lại cảm giác áp bức. Thêm vào đó, góc vuông lại là điểm yếu nhất về mặt cơ học do hiện tượng tập trung ứng suất, rất dễ mẻ cạnh khi tháo dỡ ván khuôn. Để xử lý, ông không vát mép hay ốp che lại mà bám trụ ở công trường, cùng nhà thầu Pietro Brussolo thiết kế các hệ ván khuôn gỗ đóng xếp lớp để đúc ra những rãnh giật cấp lùi dần vào bên trong.
Theo học giả Marco Frascari phân tích [1], những nếp gấp này bám sát module 55mm và 110mm, nhằm chia nhỏ kích thước của khối bê tông khổng lồ về lại với tỷ lệ con người. Khi ánh sáng rọi vào, các rãnh giật cấp này tạo ra những vệt bóng râm đổ chồng lên nhau, đánh lừa thị giác làm biến mất hoàn toàn tính nguyên khối nặng nề của những bức tường bê tông siêu dày.
Vẽ mặt cắt giật cấp thì nhanh, nhưng để đầm rung lớp vữa len lỏi vào các khe khuôn hẹp này mà khi tháo dỡ không bị rỗ tổ ong ở góc vuông lại là một chuỗi ngày thi công căng thẳng. Cách xử lý các chi tiết giao vật liệu trong kiến trúc của Scarpa có lẽ được định hình một phần từ việc ông quan sát các phong trào kiến trúc bùng nổ vào đầu thế kỷ hai mươi. Ông dường như đã tiếp thu quan điểm từ kiến trúc hữu cơ của Frank Lloyd Wright, nơi các khối kiến trúc giống như lơ lửng trượt qua nhau chứ không khóa chặt nhau ở những đường biên [2].
Bên cạnh đó, việc tìm hiểu kiến trúc truyền thống Nhật Bản cũng đóng một vai trò lớn tạo nên cách Scarpa ứng xử với các chi tiết giao vật liệu hoặc chèn phối vật liệu khác vào các đường ron. Thay vì tạo ra các điểm giao bất di bất dịch, nguyên lý cấu tạo từ gỗ của Nhật Bản sử dụng các khớp nối tinh xảo cho phép vật liệu có biên độ tự do để co giãn theo đặc tính của gỗ. Để chọn các chi tiết giao vật liệu trong kiến trúc của Scarpa thì có lẽ hơn 10 bài viết cũng chưa thể kể ra hết. Trong bài viết ở dòng đầu tiên bên dưới, chúng mình chọn ra ba ví dụ mà nhóm thấy có liên quan nhiều nhất trong công việc thường ngày của anh em kiến trúc sư tụi mình.
______________
[1] Tổng hợp từ tiểu luận lý luận kiến trúc nổi tiếng "The Tell-Tale Detail" (1981) của Marco Frascari, cùng các nghiên cứu mở rộng sau này của ông (2004) về tỷ lệ học trong kiến trúc Carlo Scarpa.
[2] Ros Campos A. Verdejo Gimeno P. Twardowski M. 2021. Heritage Concrete and Symbolism in Carlo Scarpa Architecture. Wiadomosci Konserwatorskie Journal of Heritage Conservation 68S 35 đến 44.