29/09/2024
Vạn sự vạn vật ở trong trời đất, đều có tồn tại “thời”, “vận”, và “thế”.
Tuỳ theo thời mà chọn vị, thấu hiểu thời vận, vị thế chúng ta có thể có cách ứng xử minh triết cho mọi thứ diễn ra trong kiếp nhân sinh của mình.
“Thời” chính là cơ hội, nếu như hội tụ đủ thiên thời mà vận khí vẫn chưa đến, vậy thì điều đó cũng tương đương với việc khó có thể tránh được thất bại. “Vận” chính là sự kết hợp hài hòa giữa ba nhân tố là thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ba nhân tố này nếu như thiếu đi một, hoặc giả không hội tụ đến điểm cần phải đạt tới, vận mệnh cũng thuận theo đó mà khó khăn trắc trở, con người có thể cũng sẽ phải gặp vận hạn. Còn “Thế”, tức là hình thế, sự sai khác về hình thế càng lớn thì năng lượng tích tụ lại sẽ càng cường đại, cuối cùng giống như dòng thác.
Ba yếu tố này nếu như hợp lại tại cùng một điểm, thì đó cũng chính là “Mệnh”. Lão Tử đã từng nói: “Không biết mệnh, thì không phải là người quân tử”.
Điều đầu tiên cần làm là phải hiểu được “kỷ mệnh”, tức là vận mệnh của chính bản thân mình, cũng có nghĩa là phải biết cách đối nhân xử thế, cách hành xử sao cho đúng với chuẩn mực của một người có tu dưỡng, có đạo đức. Tiếp nữa là phải nhìn đoán được “Thiên mệnh”, sau khi đã trải qua vô số sự việc nơi cõi nhân sinh, tự nhiên sẽ đúc rút được những kinh nghiệm qua sử trải nghiệm phong phú của mình, rồi từ đó mới có thể cảm ngộ đến thiên địa tự nhiên chi đạo (đạo tự nhiên trong trời đất) để r. Đạt đến điểm này sẽ tự biết chiểu theo thiên ý mà hành xử thuận theo thiên mệnh, đối ứng với số mệnh của bản thân.
Một người sau khi minh bạch được vận mệnh của mình, trong nội tâm cũng sẽ không tồn tại những nghi vấn, có thể lấy tâm thái thản đãng mà đối đãi với hết thảy, vì vậy cũng không cần phải tính toán nhằm thay đổi số mệnh của bản thân.
Nhân tâm tính toán trăm bề, nhưng đạo của Trời Đất chỉ có một
Có lẽ rằng trong lòng mỗi người đều có những điều tính toán nhỏ nhặt vì lợi ích của mình, sau đó lại suy tính thiệt hơn cho người khác. Ngàn tính vạn tính, nhưng người tính không bằng trời tính; suy đi tính lại,
Người tính không bằng trời tính, thiên địa tự nhiên có tồn tại vô tư chi đạo (vô tư, không vụ lợi), cũng duy chỉ có “đức” là tồn tại trường hằng vĩnh cửu.
Thiên thượng cũng có những quy tắc riêng, vậy rốt cuộc thì đó là điều gì? Đó chính là căn cứ theo “đức” của mỗi cá nhân, thiên địa vô tư, duy chỉ có “đức” là tồn tại chân thật nhất, tích nhiều đức một chút, cũng đồng nghĩa với việc phúc báo sẽ nhiều hơn một chút.
Người thiện lương có thể bị kẻ khác lừa gạt nhưng lẽ Trời không hiếp đáp; kẻ nham hiểm có thể khiến người khác sợ hãi nhưng thiên lý không dung tha. Người mang thiện niệm, Trời ắt bảo hộ; người trung hậu, ắt đắc phúc báo.