03/08/2026
Mình về Làng Lá xây nhà thấm thoắt cũng đã hơn 2 năm, thời gian cũng đủ để cây đu đủ mới ngày nào gieo hạt trồng cũng đã ra trái quanh năm, cây hồng xiêm thế mà cũng đã vụ thứ hai, đang mơn mởn và chi chít quả nhỏ.
Năm ngoái cây hồng xiêm sai trĩu quả, mình ngắt những quả đã già, dấm vào thùng gạo độ 3–5 ngày là chín mềm, ngọt thơm. Năm nay cây ổi cũng không phụ lòng mình. Mình triệt để phân loại rác, giữ lại phần hữu cơ để ủ làm phân bón cho cây quanh nhà. Nhờ thế mà dù cả tuần nay mưa liên tục, những quả ổi vẫn giòn, thơm, chẳng hề bị nhạt nước, vẫn giữ được cái vị đậm đà của cây được nuôi lớn bằng đất và sự chăm chút mỗi ngày.
Mỗi sáng đi một vòng quanh vườn, ngắm cây nào cũng lớn thêm một chút, lá xanh hơn một chút, quả nhiều hơn một chút, tự nhiên thấy lòng mình cũng bình yên theo. Làm vườn chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, mà là những tháng ngày kiên nhẫn. Có khi chỉ là một xô nước tưới, một nắm phân ủ, hay vài phút nhổ cỏ, vậy mà thời gian sẽ âm thầm trả lại bằng những mùa quả ngọt.
Có lẽ điều mình thích nhất khi sống ở đây không phải là lúc thu hoạch được bao nhiêu, mà là cảm giác được nhìn từng cái cây lớn lên cùng mình. Hai năm trôi qua, khu vườn đã xanh hơn rất nhiều, còn mình cũng học được cách sống chậm hơn, biết chờ đợi và biết vui với những điều giản dị. Hóa ra hạnh phúc đôi khi chỉ là mỗi sáng bước ra hiên, thấy một quả đu đủ vừa chín, một chùm hồng xiêm vừa lớn, hay hái vài quả ổi thơm mang vào nhà, đủ cho cả gia đình thưởng thức.