Coolight

Coolight Udara sejuk membuat badan segar dan bugar, sehingga bersemangat dalam melakukan kegiatan sehari-hari.

Kami siap menjadi andalan Anda untuk memperoleh kesejukan ini melalui sewa AC untuk rumah dan kantor Anda. Kami memberikan layanan sewa AC dengan mengutamakan 3 nilai utama :

1. Mudah
Kami siap memberikan kemudahan bagi setiap pelanggan sebagai berikut.:

• Mudah dihubungi: kami siap dihubungi 24jam via telpon, whatsapp, BBM, email dan life-chat untuk pemasangan, perawatan maupun keluhan

Mudah prosesnya: tinggal telpon dan selanjutnya akan diproses mulai dari kunjungan lapangan hingga pemasangan dan perawatan rutin secara berkala

• Mudah pembayaran: pembayaran bisa transfer via bank maupun tagih langsung ke tempat. Setiap pelanggan hanya cukup menghubungi kami dan kami yang akan bekerja bagi pelanggan untuk memperoleh kesejukan ruangan ini,

mulai dari awal pemasangan hingga perawatan berkala setiap 3 bulan sekali.



2. Cepat
Kami siap memberikan respon cepat atas setiap permintaan pelanggan. Setiap permintaan akan diproses dalam waktu 1x24 jam dan memberikan solusi yang tepat paling lambat dalam waktu 3x24 jam sejak respon pertama



3. Berkualitas
Kami mengutamakan kualitas terbaik atas produk dan pelayanan kami :

• Produk : AC yang kami pasang didukung oleh LG, produk terpercaya yang ramah lingkungan dan service network yang tersebar di seluruh Indonesia

• Pelayanan : Kami memiliki teknisi yang handal dalam hal pemasangan dan perawatan AC,

serta staf pendukung yang ramah dan siap membantu monitoring perawatan secara berkala. Anda cukup hubungi kami, kami yang akan bekerja untuk Anda dalam menjaga kesejukan ruangan dimanapun yang Anda inginkan. KONTAK KAMI

ponsel : 0853 1111 2200 / 0853 1111 7700
telepon : 021 22986743
BBM : D2337133
WhatApp : 0853 1111 0022

SAU KHI TÔI CÓ THUẬT ĐỌC TÂM BÁ TỔNGKhi đề nghị ly hôn với người chồng Bá Tổng Tống Thời Nghiên, tôi bất ngờ có được khả...
12/06/2026

SAU KHI TÔI CÓ THUẬT ĐỌC TÂM BÁ TỔNG

Khi đề nghị ly hôn với người chồng Bá Tổng Tống Thời Nghiên, tôi bất ngờ có được khả năng Đọc tâm thuật.Bề ngoài anh ấy vẫn bình thản.
Nhưng bên trong thì tự biên kịch cho m\ì\nh một bộ truyện ngược cẩu huyết.Sau khi nghe anh ấy tự sắp xếp đủ mọi tình tiết như tai nạn xe cộ, mất trí nhớ, bệnh nan y...Tôi sợ hãi xé tan thỏa thuận ly hôn: "Hay là, tạm thời chưa ly hôn nhé?"Tống Thời Nghiên gật đầu— Quay đi quay lại đã tự biên kịch tiếp một bộ truyện ngọt sủng trong lòng.1.Thời hạn kết thúc cuộc hôn nhân thương mại với Tống Thời Nghiên sắp đến, tôi chủ động đề nghị ly hôn.Bởi vì tôi thấy căn 'bệnh Bá Tổng' của anh ấy hơi nặng.
Tôi sắp không chịu n\ổi nữa rồi.Thỏa thuận ly hôn được soạn thảo rất công bằng.
Mỗi người lấy lại phần của m\ì\nh.
Không ai chiếm lợi của ai.Tống Thời Nghiên nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận trên bàn, ngây người thất thần.Tôi đang định lên tiếng giục, thì bên tai lại vang lên giọng nói của Tống Thời Nghiên: [Hai năm hôn nhân, cô ấy vẫn chưa bao giờ động lòng với anh, cũng chưa từng nhìn thấy tình yêu sâu kín mà Tống Thời Nghiên che giấu.]Ly hôn thì ly hôn, sao lại bắt đầu biên kịch tiểu thuyết thế này?Tôi đang định mở miệng mắng Tống Thời Nghiên bị điên, thì p\h\át hiện anh vẫn đang thất thần, căn bản không hề hé môi!Là tôi bị điên, hay căn nhà này không sạch sẽ?Đáng lẽ không nên mua căn nhà lớn thế này, giờ thì bị trúng tà rồi à?Tôi hoảng hốt nhìn quanh, lại lần nữa nghe thấy giọng của Tống Thời Nghiên.[Điều cô ấy không biết là Tống Thời Nghiên đồng ý ly hôn, vì anh đã mắc bệnh hiểm nghèo, thời gian sống không còn nhiều.]Ối chà, hóa ra là văn học tuyệt chứng.Tôi thăm dò hỏi: "Ông xã, anh có phải không khỏe không?
Đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?"Chẳng lẽ Tống Thời Nghiên thật sự mắc bệnh nan y, muốn dùng cách thần bí này để nhắc nhở tôi?Tống Thời Nghiên hoàn hồn, bình tĩnh nói: "Anh không sao."Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng chắc dạo này m\ì\nh đọc tiểu thuyết quá nhiều.
Nhưng Tống Thời Nghiên lại nói: [Chậc, bị ngắt ngang thế này, m\ì\nh biên đến đâu rồi nhỉ?][À đúng rồi, m\ì\nh mắc bệnh nan y, quyết định trả lại tự do cho cô ấy.]Nhìn vẻ mặt Tống Thời Nghiên không hề thay đổi.Cuối cùng tôi mới phản ứng kịp – Những gì tôi vừa nghe được, hình như là suy nghĩ trong lòng Tống Thời Nghiên.Câu chuyện của Tống Thời Nghiên vẫn tiếp diễn: [Cuối cùng cô ấy cũng biết được sự thật, nhưng mọi thứ đã quá muộn, hai người định sẵn âm dương cách biệt...]Tôi hoàn toàn bị sốc.Không phải.Ly hôn thì ly hôn, tự biên kịch thì tự biên kịch.Sao lại tự hại chec m\ì\nh thế này?Tôi bắt đầu phân vân, không biết nên bảo Tống Thời Nghiên đi gặp bác sĩ tâm lý, hay là cả hai chúng tôi cùng đi?Ly hôn vào lúc Tống Thời Nghiên bị t\â\m\ \t\h\ầ\n nặng nhất, liệu có bị coi là vô hiệu không?Tôi từ từ kéo lại bản thỏa thuận ly hôn: "Cái này, em đột nhiên nghĩ đến việc chưa ghi rõ quyền sở hữu con chó, anh đợi em bổ sung thêm đã."Mặc dù cuộc hôn nhân này không quá hạnh phúc.
Nhưng khi gia đình tôi gặp khó khăn nhất, chính Tống Thời Nghiên đã ra tay giúp đỡ.Giờ anh ấy gặp phải chuyện này, tôi không thể cứ thế mà bỏ đi.
Quan trọng nhất là, tôi lại có chút hứng thú với câu chuyện mà Tống Thời Nghiên đang tự biên kịch.Tôi cất thỏa thuận ly hôn và bước về phía cửa.Ngay khi định đẩy cửa, hoạt động tâm lý của Tống Thời Nghiên lại tiếp tục.Anh ấy nghĩ: [Tuyệt vời!
Cô ấy chắc chắn vẫn không nỡ ly hôn với m\ì\nh, m\ì\nh không cần phải vắt óc nghĩ ra cớ để không ly hôn nữa.][Vậy thì kết cục nên thay đổi một chút.][Sẽ sửa thành, cuối cùng p\h\át hiện ra cái gọi là bệnh nan y chỉ là hiểu lầm, hai người cũng bày tỏ lòng m\ì\nh, cuối cùng tổ chức một đám cưới thế kỷ.]À.Anh ấy quả thật là chuyên gia kết thúc có hậu.2.Để quan sát tình trạng tinh thần của Tống Thời Nghiên, tôi tìm cớ ở bên anh ấy mỗi ngày.
Nhưng không biết có phải gần đây anh ấy không có cảm hứng hay không.Tôi chỉ nghe thấy Tống Thời Nghiên nghĩ trong đầu về việc nên tặng quà gì vào ngày kỷ niệm kết hôn.Làm thế nào để củng cố hình ảnh Bá Tổng trước mặt tôi.
Và nên xử lý thế nào với gã trợ lý ngu ngốc đã cho hợp đồng vào máy h\ủ\y tài liệu của công ty.Anh ấy nghĩ đủ thứ linh tinh.
Nói chung là không thấy biên kịch tiếp nữa.Tôi nghĩ chắc là m\ì\nh lo lắng quá rồi, thế là lại lần nữa đề nghị ly hôn.
Lần này tôi nói rất chân thành: "Em rất cảm ơn anh đã giúp đỡ gia đình em lúc trước, nên em không thể làm lỡ dở anh, hay là m\ì\nh ly hôn đi."Tôi thấy Tống Thời Nghiên cau mày.Sau đó, tiếng lòng của anh ấy lại truyền vào tai tôi: [Sao cô ấy lại muốn ly hôn nữa?
Chẳng lẽ không thích mẫu người như m\ì\nh nữa rồi sao?][Tức chec!..
(xem tiếp dưới comment)

BOSS PHẢN DIỆN ĐÃ BỊ XOÁ SỔTôi là vợ nuôi giấu kín suốt năm năm của ảnh đế hot nhất hiện nay – Cố Ngôn, thân phận không ...
11/06/2026

BOSS PHẢN DIỆN ĐÃ BỊ XOÁ SỔ

Tôi là vợ nuôi giấu kín suốt năm năm của ảnh đế hot nhất hiện nay – Cố Ngôn, thân phận không thể công khai.
Cả giới giải trí đều say mê CP của anh với tiểu hoa mới n\ổi Tống D\a\o, khen bọn họ là cặp đôi trời sinh.
Trong một lần tham gia livestream, MC cười đùa bảo Cố Ngôn gọi điện cho người anh yêu nhất.
Điện thoại lại ngoài ý muốn gọi đến số của tôi.
Ngay lập tức, hệ thống nhảy ra nhiệm vụ: 【Công khai quan hệ, phần thưởng: một tờ thỏa thuận ly hôn và mười tỷ tiền mặt.】 Tôi nhấn nút nhận, cất giọng yếu ớt: “Chồng à, anh quên rồi sao?
Bác sĩ nói em bé cần phải tĩnh dưỡng.” Bình luận trong p\h\òng livestream lập tức đứng hình, còn gương mặt Cố Ngôn thì trước ống kính dần dần trắng bệch.
1 Tôi cúp máy, chuyển sang chế độ im lặng, ném điện thoại sang đầu bên kia sofa.
Thế giới bỗng yên tĩnh trở lại.
Trên màn hình, thanh tiến độ nhiệm vụ từ 0% nhảy lên 10%.
【Phần thưởng giai đoạn: đội ngũ PR hàng đầu đã sẵn sàng.】 Tôi chân trần bước vào bếp, rót cho m\ì\nh một cốc nước ấm.
Trên thành ly th\ủ\y tinh phản chiếu gương mặt bình thản của tôi.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần m\ì\nh đủ ngoan, đủ nghe lời, thì có thể sưởi ấm trái tim bằng đá của Cố Ngôn.
Cho đến tháng trước, khi tôi sốt cao đến bốn mươi độ, trong cơn mê man gọi cho anh, nhưng đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Tống D\a\o: “Ngôn ca, ai thế?
Muộn vậy còn gọi điện.” Giọng Cố Ngôn xen chút không kiên nhẫn: “Người không quan trọng.
Đừng để ý, chúng ta tiếp tục.” Tôi nằm trên nền đất lạnh lẽo, nóng sốt đến sắp c\h\ế\t, còn anh thì đang âu yếm bên một người đàn bà khác.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra – tôi nên tỉnh lại rồi.
Điện thoại trên sofa rung liên hồi, dù đã tắt tiếng nhưng tần suất dồn dập vẫn cho thấy đối phương bên kia hoảng loạn đến mức nào.
Tôi thong thả uống hết cốc nước, rồi mới cầm điện thoại lên.
Hàng chục cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Cố Ngôn.
Tin nhắn WeChat mới nhất cũng từ anh: “Thẩm Vi, em điên rồi sao?!
Em muốn h\ủ\y hoại anh à?!” Chỉ cần tưởng tượng cũng biết gương mặt tuấn mỹ kia đang vặn vẹo vì tức giận.
Tôi bật cười, ngón tay nhẹ gõ, trả lời hai chữ: “Ừ đấy.” Gần như ngay lập tức, anh lại gọi tới.
Tôi không bắt máy, mà mở thẳng Weibo.
Top 10 hot search, một nửa đều liên quan đến Cố Ngôn.
đã kết hôn # làm bố # CốNgôn yêu nhất # \a\o # nạn livestream # Trên quảng trường Weibo, fan, dân mạng và các tài khoản marketing đã cãi nhau loạn cả lên.
Fan của Cố Ngôn p\h\át cuồng, đổ xô vào các khu vực bình luận kiểm soát dư luận: 【Chắc chắn là chương trình cố tình cắt ghép ác ý!
Ca ca vẫn còn độc thân!】 【Người phụ nữ kia là ai vậy?
Muốn n\ổi tiếng đến điên rồi sao?
Đến cả mấy trò bỉ ổi thế này cũng dám dùng!】 【Cố Ngôn là của chúng tôi, không hẹn hò gì hết!】 Trong khi đó, fan của Tống D\a\o thì đang xót xa cho thần tượng nhà m\ì\nh: 【Vậy Tống D\a\o của chúng ta là gì?
Một kẻ thứ ba bị lừa tình à?】 【Cố Ngôn đúng là đồ cặn bã!
Một mặt tung tin hẹn hò CP với D\a\o D\a\o, mặt khác lại ở nhà vợ con đầm ấm!】 【Xót xa cho D\a\o D\a\o quá, chạy đi em ơi!】 Đúng lúc này, một số lạ gọi tới.
“Xin hỏi là cô Thẩm Vi phải không?
Tôi là quản lý của Cố Ngôn.
Tôi nghĩ… chúng ta nên nói chuyện một chút.” “Cô cứ ra giá đi, muốn bao nhiêu tiền thì mới chịu ra mặt đính chính rằng tất cả chỉ là một trò đùa thôi?” Họ gọi cuộc điện thoại này là “thỏa thuận”, còn tôi – là món hàng được đem ra định giá.
Năm năm trôi qua, trong mắt bọn họ, tôi mãi mãi chỉ là như thế.
Tôi bật cười khe khẽ: “Chị Lâm, có vẻ chị đã nhầm một chuyện rồi.” “Ồ?” “Giờ đây… không phải tôi cầu xin các người, mà là các người phải cầu xin tôi.” Đầu dây bên kia lặng đi vài giây, sau đó vang lên tiếng thở dốc nặng nề của chị Lâm.
“Thẩm Vi, cô đừng được nước lấn tới.
Cô tưởng chỉ một cuộc điện thoại mà có thể kéo Cố Ngôn sụp đổ sao?
Cô quá ngây thơ rồi.
Không có chứng cứ, từng lời cô nói… cũng chỉ là lời lảm nhảm của kẻ điên thôi.” Tôi bước vào thư p\h\òng, kéo ngăn kéo ra, lấy quyển sổ đỏ trong đó, lật mở, chụp lại một tấm hình.
“Thế này, đủ chưa?” Lần này, đầu dây bên kia im lặng tròn một phút.
Lâu đến mức tôi còn tưởng cô ta đã cúp máy.
“…Cô đang ở đâu?
Chúng ta gặp mặt nói chuyện.” “Tôi ở nhà.
Nhà tân hôn của chúng tôi.” Tôi dứt khoát tắt máy, ngồi xuống sofa, bình thản chờ đợi.
2 Chưa đến nửa tiếng sau, chuông cửa bị ấn dồn dập.
Tôi nhìn qua mắt mèo – Cố Ngôn và chị Lâm đang đứng ngoài cửa.
Cố Ngôn đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, che kín cả người, nhưng đôi mắt như phun lửa ấy, dù tôi có hóa thành tro cũng nhận ra.
Tôi mở cửa, nghiêng người mời họ vào.
Vừa bước vào, Cố Ngôn đã giật phăng khẩu trang, mắt đỏ ngầu, rống lên với tôi: “Thẩm Vi!
Cô rốt cuộc muốn làm gì?!” L\ồ\ng ngực anh ta phập phồng dữ dội, như thể chỉ muốn xé x\á\c tôi ra ngay lập tức.
Tôi bình thản nhìn anh ta, thậm chí còn khẽ cười: “Tôi muốn làm gì, chẳng phải anh là người rõ nhất sao?” “Vì tiền à?
Cô muốn bao nhiêu?
Một triệu?..
(xem tiếp dưới comment)

LỜI TÌNH ẤM ÁPVì đau bụng, tôi vào bệnh viện.Tôi vừa ngồi xuống p\h\òng khám, bác sĩ đã kéo áo tôi lên.Tôi gạt tay anh r...
11/06/2026

LỜI TÌNH ẤM ÁP

Vì đau bụng, tôi vào bệnh viện.
Tôi vừa ngồi xuống p\h\òng khám, bác sĩ đã kéo áo tôi lên.Tôi gạt tay anh ra: "Anh làm gì thế?
Dựa vào đâu mà kéo áo tôi?"Vị bác sĩ nam đối diện thản nhiên buông một câu: "Vì anh là chồng em."1Cuối cùng những ngày tăng ca liên tục cũng đ/á/nh gục tôi.
Tôi xin nghỉ phép với sếp rồi vội vàng đến bệnh viện, đăng ký khám cấp cứu.Vừa bước vào p\h\òng khám, tôi đã gặp một bác sĩ nam khá đẹp trai, nên không kìm được mà liếc thêm vài lần.
Tôi thấy vị bác sĩ này hơi quen mặt, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.
Kết quả anh trực tiếp bảo tôi nằm xuống để kiểm tra.Được thôi, nằm xuống thì nằm xuống, ai bảo người ta là bác sĩ chứ!Ai ngờ, đợi anh đeo xong găng tay rồi lại gần, vừa mở miệng đã bảo tôi cởi quần áo.Là một người độc thân từ trong bụng mẹ, đã sống tới hai mươi tám tuổi mà chưa từng nắm tay con trai… Chẳng phải chuyện này hơi k\í\c\h\ \t\h\í\c\h quá rồi sao?Mặc dù biết là để điều trị đúng bệnh, nhưng tôi vẫn không khỏi xấu hổ.
Thế là tôi thẳng thừng từ chối anh bằng những lời lẽ nghiêm túc, còn tiện thể cằn nhằn: "Tại sao phải cởi quần áo, mặc quần áo không kiểm tra được à?"Nhưng dường như đối phương đã đoán trước được tôi sẽ nói vậy, thản nhiên buông một câu: "Vì anh là chồng em."Hả?Người đàn ông nheo mắt quan sát phản ứng của tôi, dường như chắc chắn tôi hoàn toàn không nhớ ra chuyện này, sắc mặt lạnh đi vài phần: "Xem ra ngay cả chuyện m\ì\nh đã kết hôn mà bà xã đại nhân cũng không nhớ n\ổi."Khuôn mặt lạnh lùng cấm dục của người đàn ông ở ngay trên đầu tôi, lúc này cúi xuống nhìn tôi, tạo cho tôi áp lực không hề nhỏ.Lúc này tôi mới chợt nhớ ra, chẳng phải người này là ông chồng hờ mà tôi mới đi đăng ký kết hôn tháng trước sao?2Có thể độc thân tới hai mươi tám tuổi không hề dễ dàng, trước hết phải rèn luyện khả năng chống lại sự thúc giục kết hôn hàng tháng.
Lúc đầu, đại quân thúc giục kết hôn chỉ có mỗi m\ì\nh mẹ tôi, thỉnh thoảng nếu bà thúc quá gắt, bố tôi còn nói giúp tôi vài câu."Con lớn rồi, có suy nghĩ riêng của nó.""Không lấy chồng cũng được, đâu phải nhà m\ì\nh không nuôi n\ổi."Lâu dần, bố tôi cũng không ngồi yên được nữa.
Mẹ tôi thúc giục công khai, còn ông thì thúc giục bằng đủ mọi chiêu trò.Lúc thì ông bật hoạt hình "Bảy anh em Hồ Lô" rồi trả lời "ơi" mỗi khi các bé gọi ông, lúc lại xuống lầu bế con nhà người ta lên để k\í\c\h\ \t\h\í\c\h tôi.Thấy vẫn không lay chuyển được tôi, thôi xong, cả nhà từ các cô các dì đến các bác trai bác gái đều đồng loạt ra trận.Về cơ bản, việc xem mắt giống như dây chuyền sản xuất, mỗi tháng một lượt, xếp hàng từ sáng sớm đến tối.
Ngay cả con trâu của đội sản xuất cũng không dám dùng sức như thế.Tôi làm việc ở viện nghiên cứu, công việc ngày thường rất bận rộn.
Thỉnh thoảng được nghỉ phép lại phải đi xem mắt, khiến tôi phiền không chịu n\ổi.Cuối cùng, trong một lần đi xem mắt, tôi hoàn toàn bùng n\ổ, túm lấy một người qua đường trông cũng thuận mắt, định bụng làm một cú tiền trảm hậu tấu.
Và soái ca đó chính là người đàn ông đang nhìn chằm chằm tôi với vẻ mặt không hài lòng này.Anh tên gì nhỉ?À phải rồi, lúc đăng ký kết hôn tôi có liếc qua một cái, tên là Giang Dư.
Nghe tên cũng hay đấy chứ.Hôm đó lấy giấy chứng nhận xong, trao đổi phương thức liên lạc xong, chúng tôi đường ai nấy đi, từ đó về sau không liên lạc lại.
Không ngờ đối phương lại là một bác sĩ, còn tôi lại trở thành bệnh nhân của anh.3"Nhớ ra rồi à?
Có thể cởi quần áo chưa?"Giang Dư dường như không có ý định bỏ qua cho tôi, vẫn khăng khăng bắt tôi cởi quần áo.Tình thế bắt buộc, tôi nhịn.
Vì xấu hổ, tôi khẽ đảo mắt rồi nhắm lại, sau đó kéo áo lên, để lộ phần bụng.
Cảm giác lạnh buốt ấn xuống bụng tôi, chỉ cần hơi dùng lực, tôi đã kêu lên đau đớn."A!""Đau!
Nhẹ tay thôi.""Ưm a!"Mắt tôi lén mở ra một khe hở để đ/á/nh giá Giang Dư.
Không biết có phải ảo giác của tôi hay không, nhưng tôi thấy tai anh đỏ bừng.Hơn nữa, nhìn từ góc độ này, tôi vừa vặn thấy được toàn bộ góc nghiêng của anh khiến tôi lập tức nghĩ đến một câu nói: Mạch thượng nhân như ngọc, công t\ử thế vô song!..
(xem tiếp dưới comment)

BẠN TRAI CŨ TRUY TỚI TẬN NHÀ VÌ CON GÁICon gái nhìn người đàn ông đẹp trai trên tạp chí, hỏi tôi anh ta là ai.Anh ta là ...
11/06/2026

BẠN TRAI CŨ TRUY TỚI TẬN NHÀ VÌ CON GÁI

Con gái nhìn người đàn ông đẹp trai trên tạp chí, hỏi tôi anh ta là ai.
Anh ta là ông chủ của đối tác hợp tác lớn nhất bên tôi.
Tôi nghĩ nghĩ, nói: “Là bố kim chủ.” Ngày hôm sau.
Con gái ở lớp, đè con trai của ông chủ lớn xuống đất, nói: “Ông ấy là bố tôi, cậu mới là con của tiểu tam!” 1 Tôi nắm tay Từ Hải Tâm, đứng trước cửa nhà ông chủ lớn, mãi không dám bấm chuông.
Đang nghĩ cách nói xin lỗi, Từ Hải Tâm đã đ\ậ\p cửa bang bang.
Ổ khóa điện t\ử xoay lạch cạch mấy tiếng, cửa mở ra.
Một người phụ nữ dáng người thon dài, dung mạo thanh tú khoanh tay nhìn tôi, hỏi: “Cô chính là kẻ tiểu tam đó?” Tôi đang định giải thích.
Cô ấy nghiêng người, nói với người đàn ông đang quỳ bàn phím trong p\h\òng khách: “Người mới của anh dắt con tới é\p\ \c\u\n\g rồi, anh còn lời gì để nói nữa?” Ông chủ lớn vỡ p\h\òng tuyến.
“Tôi thật sự không quen cô ta!” Tôi vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, tổng giám đốc Trang thật sự không quen tôi.” Bà xã tổng giám đốc Trang đột nhiên ôm đầu hét to.
“Cô ta không quen anh, sao biết anh là tổng giám đốc Trang chứ?!” Tổng giám đốc Trang cũng ôm đầu hét to.
“Tôi sao mà biết được chứ!” Hai người cứ thế anh không biết tôi không biết nói hồi lâu.
Từ Hải Tâm hỏi: “Mẹ, tại sao họ không hỏi mẹ?” Tôi… tôi cũng không biết.
“Tôi biết rồi!” Tổng giám đốc Trang nói, “Là do em họ tôi làm.
Đây là diễn viên do nó thuê tới hãm hại tôi.
Cô biết đấy, nó từ nhỏ đã rất âm hiểm, việc gì cũng làm ra được.” Từ Hải Tâm thở dài một tiếng.
Con bé bước lên trước, cúi người chào bà xã tổng giám đốc Trang một cái, nói: “Cô ơi, xin lỗi, chuyện hôm nay là do cháu không đúng.” Nói xong, Từ Hải Tâm lấy cuốn tạp chí từ trong cặp nhỏ ra, giải thích rõ ràng đầu đuôi sự việc.
Bà xã tổng giám đốc Trang che miệng, nói: “Ông Trang, anh qua xem đi, đứa nhỏ này, trông rất giống em họ rất âm hiểm của anh đó.” 2 Ngay cả tổng giám đốc Trang cũng có chút mờ mịt: “Không phải con ruột, sao có thể giống đến vậy?” Từ Hải Tâm bĩu môi, rất không vui.
“Chú ơi cô ơi, cháu biết cháu làm sai rồi, nhưng cháu không cố ý, sao mọi người có thể nói cháu trông âm hiểm chứ?” Bà xã tổng giám đốc Trang vội vàng giải thích: “Chúng tôi không có ý đó.” Từ Hải Tâm mím môi, lại gọi con trai của tổng giám đốc Trang ra, xin lỗi cậu bé.
Con bé rất nghiêm túc nói: “Xin lỗi, bất kể thế nào, tôi không nên đ\á\n\h cậu.” Trang Niên sụt sịt mũi, nói: “Xin lỗi, tớ cũng không nên mắng cậu là con hoang.” Hai đứa nhỏ đang định bắt tay giảng hòa.
Nhưng bà xã tổng giám đốc Trang lại bùng n\ổ.
Cô ấy quát lớn một tiếng.
“Trang Niên!
Con nói người ta là gì?” Dọa đến mức nước mũi của Trang Niên cũng b\ắ\n ra ngoài.
Đ\á\n\h xong con, bà xã tổng giám đốc Trang ngại ngùng nói với tôi: “Là do tôi dạy con không nghiêm.” Tôi nói: “Ở lứa tuổi này, mấy đứa nhỏ đều thích bắt chước theo, chưa chắc đã ôm suy nghĩ xấu xa gì đâu.” Cô ấy giải thích với tôi rằng, không cho đứa trẻ học trường quốc tế là vì sợ con bé những thứ khác không học được, lại chỉ học được thói hay so bì...
(xem tiếp dưới comment)

NHẬN NHÀ THỪA KẾ, NHẬN LUÔN CẢ NỢMẹ thiên vị em gái suốt cả đời, vậy mà trước lúc lâm chung lại để lại căn nhà duy nhất ...
10/06/2026

NHẬN NHÀ THỪA KẾ, NHẬN LUÔN CẢ NỢ

Mẹ thiên vị em gái suốt cả đời, vậy mà trước lúc lâm chung lại để lại căn nhà duy nhất cho tôi.
Còn cô em gái được cưng chiều từ nhỏ, chỉ nhận được một chiếc hộp trang sức cũ nát.
Tôi còn đang cảm động, thì đột nhiên thấy dòng bình luận hiện lên: 【Thật ra mẹ nợ một khoản tiền lớn, để lại căn nhà cho chị gái là để chuyển hết khoản nợ sang cho chị, cuối cùng chị bị chủ nợ ép đến mức phải n\h\ả\y\ \l\ầ\u, thật đáng thương.】 【Còn em gái nhờ bức ảnh trong hộp trang sức mà thành công kết hôn với con trai nhà giàu nhất, sống sung sướng cả đời.】 【Tiếc là, cô em gái vừa nghe xong di chúc đã mắng chửi om sòm, khiến mẹ chưa kịp nói ra sự thật thì tức c\h\ế\t rồi.】 Tôi sững sờ.
Tối hôm đó, tôi moi ra chiếc hộp trang sức mà em gái đã ném đi từ một góc p\h\òng.
Tìm đến được biệt thự của nhà đại gia.
… Lần đầu gặp tôi, vị đại gia kia sững người.
Tôi đưa hộp trang sức cho ông ấy.
Ông ấy tay hơi run, nhận lấy rồi lấy ra một bức ảnh từ ngăn bí mật.
Đó là bức ảnh chụp hai người, đã mờ đến mức nhìn không rõ mặt, nhưng ông ấy vẫn lặng lẽ nhìn rất lâu.
“Cô ấy đâu rồi?” “Mẹ tôi mất rồi.” Tôi cụp mắt xuống, “Trước lúc lâm chung, bà đưa cái này cho tôi.” Ông ấy thở dài.
“Năm xưa khi chia tay, tôi từng hứa với cô ấy.” “Nếu một ngày nào đó con gái cô ấy cầm vật này đến tìm tôi, tôi sẽ để con trai tôi cưới cô ấy.” Ông gọi trợ lý tới: “Đi gọi Trần Dư về đây.” Tôi trừng to mắt, không ngờ mấy dòng bình luận kia lại là thật.
Vị đại gia này thực sự định gọi con trai về cưới tôi.
Trần Dư bước vào, vẻ mặt khó chịu, vẫn chưa thay bộ đồ đua xe màu đen.
Vị đại gia chỉ tay vào tôi: “Gọi con về là để bàn chuyện hôn sự của hai đứa.” Lúc này Trần Dư mới nhìn sang tôi.
Hắn không hề che giấu mà mỉa mai: “Ba, ba nhặt từ xó xỉnh nào ra một cô gái, lại còn là loại muốn trèo cao dựa vào cái mặt?” “Câm miệng.” Đại gia trừng mắt nhìn hắn, “Cả ngày mày chơi mấy trò không coi mạng sống ra gì, không chừng ngày nào đó c\h\ế\t ngoài đường.
Cưới vợ, để lại người thừa kế, sau đó mày muốn c\h\ế\t thế nào thì tùy.” “Nếu không cưới, từ giờ thẻ dưới tên mày đều bị đóng băng, đội đua cũng dẹp hết.” Ông ấy đứng dậy, thái độ cứng rắn: “Chọn đi.” Hai cha con nhìn nhau.
Nhận ra lần này ông bố thật sự nghiêm túc, Trần Dư nghiến răng, quay sang tôi: “Được thôi, cưới thì cưới.” Làm giấy kết hôn chỉ mất nửa tiếng.
Ra khỏi cục dân chính, tôi vẫn choáng váng, cảm thấy mọi thứ như đang mơ vậy.
Trần Dư giật lấy điện thoại của tôi, khi trả lại thì tài khoản đã có thêm mười triệu.
Hắn cảnh cáo tôi: “Tôi đi đua xe, cô tự về.
Cầm tiền rồi thì câm miệng, đừng có mơ mách lẻo với ba tôi.” Tôi há miệng: “Thật ra…” Hắn bực bội nhíu mày: “Tôi biết ngay loại phụ nữ như cô tham lam lắm, tôi chuyển thêm mười triệu nữa, đừng bám lấy tôi, cũng đừng mong tôi yêu cô.” Tôi nói: “Thật ra tôi không cần…” Điện thoại lại ting một tiếng, mười triệu thứ ba vào tài khoản.
Tôi lập tức im miệng.
“Vâng, thiếu gia, chúc anh chơi vui vẻ.” Trần Dư rời đi, tôi tự bắt taxi về nhà.
Vừa mở cửa, đã bị người ta túm tóc kéo ngã xuống đất.
Gã đàn ông ra tay phả khói thuốc vào mặt tôi: “Có phải là cô làm giả di chúc, c\ư\ớ\p căn nhà của Niệm Niệm không?” Em gái tôi – Tô Niệm – tựa vào lòng hắn, khóc đến sưng đỏ cả mắt: “Chị à, bạn trai em đã cho người giám định rồi, di chúc là giả, dù chị có thiếu tiền đến đâu, cũng không thể trái với tâm nguyện của mẹ chứ.” “Chỉ cần bây giờ chị ký giấy chuyển nhượng, trả nhà lại cho em, em có thể không báo cảnh sát.” Tôi vịn đầu gối đau nhức bò dậy: “Được, tôi ký.
Nhưng phải có luật sư chứng kiến, chứng minh mẹ để lại nhà cho cô thừa kế.” Bạn trai con nhà giàu của Tô Niệm gọi điện, Rất nhanh một luật sư mang theo hợp đồng đến.
Thấy tôi ký tên, Tô Niệm liền giật lấy hợp đồng, kiểm tra một lượt rồi nhếch môi cười.
“Sớm biết ngoan ngoãn như vậy thì tốt rồi.” Cô ta ghé sát tôi, hạ giọng: “Một căn nhà rách thôi mà, bạn trai tôi có cả đống, nhưng tôi chính là không thể chịu n\ổi việc chị đắc ý, chị hiểu không?” “Chị nên là cái đệm dưới chân tôi suốt đời, một kẻ nghèo rớt mồng tơi.” Tôi tức đến run cả người.
Dòng bình luận cũng bất bình thay tôi: 【Cái em gái gì thế này, hồi nhỏ nó phạm lỗi thì mẹ chỉ đ\á\n\h chị gái, lớn lên chị gái k\i\ế\m được tiền thì mẹ cũng lấy hết cho em gái tiêu, tôi còn tưởng chị gái không phải con ruột ấy.】 【Ban đầu thấy chị gái cầm ảnh đi tìm nhà đại gia còn tưởng là c\ư\ớ\p cuộc đời em gái, giờ nhìn lại, em gái mới là đáng đời.】 Thấy những lời đó, sống mũi tôi bỗng cay cay.
Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.
Là cuộc gọi từ Trần Dư: “Không phải tôi bảo cô về nhà rồi sao?
Cô chạy đi đâu vậy, quản gia không thấy người, lão già lại gọi hỏi tôi rồi.” Tôi khựng lại: “Tôi về căn nhà cũ của m\ì\nh rồi.” Đầu dây bên kia “chậc” một tiếng: “Cô chạy loạn cái gì vậy, cho cô nửa tiếng, mau về biệt thự, dì đã làm nguyên bàn thức ăn rồi, không thấy cô là lại hỏi tôi nữa, phiền c\h\ế\t đi được.” Anh ta bực bội cúp máy.
Ngay sau đó, một cuộc gọi khác lại đến: “Chào phu nhân, tôi là tài xế nhà họ Trần, xin hỏi hiện giờ cô đang ở đâu, tôi đến đón cô về nhà.” Tôi siết chặt điện thoại, trong lòng như có một nơi bất chợt rung động.
Thì ra tôi cũng không phải là kẻ không nơi nương tựa.
Tôi báo địa chỉ, vào nhà thu dọn hành lý.
Tô Niệm đứng tựa vào khung cửa, quan sát tôi.
“Tôi nói sao mà cô dứt khoát thế, thì ra là có đàn ông chịu cưu mang rồi à.” “Là ông già nào bao nuôi cô đấy?
Hay lại tìm được thằng nghèo nào khác, chuẩn bị cùng nhau dọn về nhà trọ?” Tôi không để ý, x\á\ch vali lên.
“Tránh ra.” “Gấp gì thế?” Cô ta chắn trước mặt tôi, “Gọi bạn trai cô lên đây cho tôi xem thử đi, để tôi biết loại đàn ông nào lại nhìn trúng loại hàng như cô.” Xe nhà họ Trần chắc chắn không phải loại rẻ tiền, nếu để Tô Niệm thấy được… Tôi bỗng bật cười: “Cô quan tâm bạn trai tôi như vậy, chẳng lẽ muốn dụ dỗ anh ấy à?” “Cũng đúng, dù sao từ nhỏ cô đã quen với việc c\ư\ớ\p đồ của tôi rồi mà.” Tô Niệm sững người, sau đó p\h\á lên cười.
“Cô điên à?
Loại như cô mà đòi tìm được hàng ngon?
Vừa già vừa xấu vừa nghèo, cho không tôi cũng chẳng thèm.” “Tô Lê, tôi thấy là cô không dám mang ra khoe thì đúng hơn.” Tôi đẩy cô ta ra, không ngoảnh lại mà rời đi.
Tôi dọn đến sống trong biệt thự nhà họ Trần.
Quản gia đã chuẩn bị sẵn áo ngủ lụa cao cấp, trang sức, cùng trọn bộ mỹ phẩm nhập khẩu...
(xem tiếp dưới comment)

BLOGGER VỀ TÌNH YÊUTôi theo dõi một blogger chuyên kể chuyện tình yêu.Mỗi ngày đều “đu đưa” trước những khoảnh khắc ngọt...
10/06/2026

BLOGGER VỀ TÌNH YÊU

Tôi theo dõi một blogger chuyên kể chuyện tình yêu.
Mỗi ngày đều “đu đưa” trước những khoảnh khắc ngọt ngào giữa cô ấy và bạn trai là sếp.
“Nhân viên ngọt ngào và sếp lạnh lùng!
Hôn nhân bí mật nơi công sở, quá cuốn luôn á!” Thẩm Hoài Viễn cười tôi ngây thơ, phân không rõ thật giả, bị lừa bởi hình tượng ảo.
Tôi không phục, cảm thấy cái người cổ hủ như anh ấy chẳng hiểu gì về lãng mạn.
Cho đến một ngày— Blogger đó đăng một bức ảnh nhẫn cưới.
Y hệt chiếc mà Thẩm Hoài Viễn đã dùng để cầu hôn tôi.
Tôi vui vẻ bình luận: “Trùng hợp ghê!
Vị hôn phu của tôi cũng mua đúng mẫu này luôn!” Không ngờ blogger kia trả lời: “Vậy nhẫn bạn trai chị mua chắc là hàng fake rồi đó~” “Chiếc này là hàng đấu giá, cả thế giới chỉ có một, hiện đang nằm trên tay em.” 1 Phản ứng của tôi chậm quá.
Lúc đó vẫn chưa kịp nhận ra hàm ý trong lời nói của cô ta.
Tôi lục ra chiếc nhẫn Thẩm Hoài Viễn tặng, chụp ảnh rồi đăng ngay vào phần bình luận.
Còn vì sao không đeo trên tay?
Vì tôi sợ gây chú ý ở công ty.
Dù Thẩm Hoài Viễn không nói giá, nhưng chỉ nhìn viên sapphire sáng chói và dãy kim cương bao quanh cũng đủ hiểu: không hề rẻ.
Lúc tôi không đeo nhẫn, Thẩm Hoài Viễn còn tỏ vẻ không vui.
Anh ấy bóng gió hỏi tôi: “Em thật sự không muốn để ai biết m\ì\nh đã có vị hôn phu sao?” Ảnh tôi đăng chưa được vài giây— Lập tức có cư dân mạng vào phản dame: “Không phải chứ chị ơi, em còn thấy ngại thay luôn á.
Người ta nói rõ là chỉ có một chiếc trên đời mà chị còn bày đặt gì nữa?” “Đúng rồi đó, người ta đăng cả bản gốc lên rồi, chị còn dám post hàng fake cơ đấy.” Tôi hơi ngơ người.
Vô thức phản hồi: “Không phải hàng giả mà.” “Còn cãi!
Tôi vừa lên mạng tra thử rồi, đây là mẫu cổ điển của Chaumet Paris, tháng trước vừa được bán ở Sotheby’s giá 28 triệu tệ!” “Bạn trai blogger là tổng tài công ty niêm yết, bạn trai chị là ai?
So được không?” Tôi đúng kiểu ông cụ ngồi tàu điện nhìn điện thoại—mặt đơ toàn tập.
Không hiểu sao chiếc nhẫn trên tay m\ì\nh lại bị gán mác “hàng giả”.
Lúc này, blogger kia mới từ từ nhảy vào.
Cô ta bình luận: “Thôi mà mọi người, không cần bênh em đâu.
Đồ đẹp thì ai cũng thích thôi, chị ấy nói dối cũng có thể thông cảm mà~” “Nhưng daddy của em thì cưng em lắm á.
Nếu không nhờ mọi người nói, em còn chẳng biết chiếc nhẫn này đắt như vậy đâu đó.” Chỉ hai câu.
Gắn cho tôi hẳn mác “kẻ thích n\ổ”.
Tôi tiếp tục mặt đơ ông cụ.
Mở khung chat với Thẩm Hoài Viễn, lạch cạch gõ: “Chiếc nhẫn anh tặng em… không phải là hàng fake đấy chứ?” Lúc đó Thẩm Hoài Viễn đang đi công tác nước ngoài.
Tôi tưởng do lệch múi giờ nên anh ấy sẽ không phản hồi sớm.
Ai ngờ ngay giây sau—anh ấy gọi video.
Trên màn hình, anh đang choàng áo choàng tắm, tóc còn ướt che nhẹ khóe mắt.
Trông như vừa tắm xong.
Áo tắm hờ hững, lộ rõ vóc dáng hình tam giác ngược hoàn hảo.
Anh cúi người lấy đồ, giọt nước lăn qua yết hầu.
Tôi nuốt nước bọt.
Thẩm Hoài Viễn mở lời trước: “Không thích nhẫn đó à?
Hay là muốn h\ủ\y hôn?” Chưa để tôi nói gì— Anh tiếp tục: “Nếu em không thích, anh còn chuẩn bị thêm chín mẫu khác, đợi anh về rồi em chọn từ từ.” Chín cái?!
Khoan đã, tôi chỉ có mười ngón tay thôi mà?!
Anh định mỗi ngón đeo một cái hả?!
“Đợi đã—” Thẩm Hoài Viễn hình như rất bận, không để tôi kịp nói, nói luôn giờ bay về nước rồi tắt máy.
Nghĩ đến mai còn họp quan trọng.
Tôi cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện trên mạng, leo lên giường đi ngủ.
Ai ngờ sáng hôm sau vừa dậy— Tài khoản của tôi n\ổ tung.
Hơn 99 tin nhắn riêng và bình luận, tất cả đều chửi tôi sống ảo, ham hư vinh.
Tôi vội vàng lướt qua.
Thì ra bài viết hôm qua bị tài khoản marketing bê đi, còn lên cả hot search.
Chưa hết, blogger còn chặn luôn tôi rồi!
2 Tôi cạn lời.
Cảm giác bị chính blogger m\ì\nh theo dõi bấy lâu “tốt nghiệp”, hóa ra là thế này đây.
Cái tài khoản “Hôn một cái, kẹo ngọt” ấy, tôi follow từ nửa năm trước.
Ban đầu chỉ là một blogger chia sẻ cuộc sống.
Nửa năm nay, cô ta chuyển sang mỗi ngày cập nhật nhật ký yêu đương.
Từ lời cô ấy kể, có vẻ như sau khi vào làm ở công ty mới thì yêu luôn tổng tài.
“Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm!
Trong thang máy gặp một người siêu đẹp trai!..
(xem tiếp dưới comment)

VỤNG T\R\Ộ\M YÊU EMMột năm trước, tôi nghe bạn bè trêu chọc anh: “Chơi trò thế thân à?Thích thầm chị gái mà lại chăm sóc...
10/06/2026

VỤNG T\R\Ộ\M YÊU EM

Một năm trước, tôi nghe bạn bè trêu chọc anh: “Chơi trò thế thân à?
Thích thầm chị gái mà lại chăm sóc em gái?
Cẩn thận em gái hiểu nhầm đấy."Anh xoay xoay bật lửa, giọng đều đều: “Vốn dĩ cũng đâu phải thật lòng."Một năm sau, tôi cùng bạn trai tham gia họp lớp, anh khẽ nhếch mép: “Đây là thứ em muốn?"Tôi siết c/h/ặ/t tay, nói: “Phải."Thế nhưng tối đó, anh lại đứng dưới lầu nhà tôi không chịu đi.“Chia tay với cậu ta đi, rồi em muốn anh làm gì cũng được."01Gặp Lục T\ử Hằng trong buổi họp lớp kỷ niệm một năm ngày tốt nghiệp, là điều tôi không ngờ tới.Dù sao thì Lục đại thiếu gia suốt bốn năm đại học đều độc lai độc vãng, còn chưa tốt nghiệp đã kế thừa cơ nghiệp khổng lồ, giữa chúng tôi - những sinh viên bình thường và anh, luôn tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua.Có nam sinh cười trêu chọc: “Hôm nay Bùi Nhiên có buổi biểu diễn ở nhà hát đối diện, chẳng lẽ Lục thiếu gia đến đây để theo đuổi người ta?"Anh không phủ nhận, chỉ khẽ quay đầu, nhìn về phía tôi đang ngồi đối diện.
Đôi mắt vẫn lạnh nhạt như ngày nào.
Ánh mắt chạm nhau, tôi vội vàng quay đi, né tránh tầm mắt anh.Nói tôi và Lục T\ử Hằng thân thiết thì có vẻ không đúng, nhưng nói không quen biết thì lại có lỗi với sự thật.
Bởi vì chúng tôi từng ôm nhau, từng hôn nhau, không chỉ một lần.Nhưng tất cả những điều đã qua, đối với anh chỉ là chuyện vặt vãnh, còn với tôi, bất quá chỉ là ảo tưởng viển vông.Bởi vì tôi chỉ là một kẻ thế thân.Kẻ thế thân cho chị gái tôi, Bùi Nhiên.Bùi Nhiên là chị gái mà tôi luôn ngưỡng mộ, còn tôi, Bùi Tình, chỉ là cô em gái mờ nhạt đứng sau lưng chị ấy.Bảy năm trước, mẹ của Lục T\ử Hằng là Tân Linh đến vùng núi chúng tôi dạy học, p\h\át hiện ra tài năng ca hát của Bùi Nhiên, nên đã đưa chị ấy rời khỏi vùng quê nghèo khó.Bà Tân Linh tài trợ Bùi Nhiên đi học, tìm thầy giỏi, học thanh nhạc, thậm chí còn nhận chị ấy làm con gái nuôi.Tài năng âm nhạc của Bùi Nhiên nhanh chóng được giới chuyên môn công nhận, mọi người đều gọi chị ấy là "Sơn Trung Tinh Linh" (Tinh linh của núi rừng).Một năm sau, bà Tân Linh lại đến, lần này bà đưa tôi đi.Bà đã dày công khuyên nhủ bố mẹ tôi - khi đó đang định cho tôi nghỉ học, rồi đưa tôi đến trường trung học thực nghiệm ở tỉnh, học cùng lớp với con trai bà.Con trai của bà, Lục T\ử Hằng.Nếu nói 24 năm cuộc đời tôi từng có người hay việc gì khiến tôi khao khát nhưng không thể với tới, thì Lục T\ử Hằng chắc chắn đứng đầu danh sách.02Lục T\ử Hằng cao ngạo, lạnh lùng, kiêu ngạo, nhưng anh cũng có đủ tư cách để như vậy.Xuất thân giàu có, đầu óc thông minh, ngoại hình đẹp trai.Hai năm đầu trung học, tôi và anh chỉ tiếp xúc vài lần.Đến kỳ nghỉ hè năm lớp 11, bà Tân Linh đón hai chị em tôi đến biệt thự nhà họ Lục.Bà Tân Linh luôn ở bên cạnh giúp Bùi Nhiên chuẩn bị cho cuộc thi quốc tế.Nghe nói lúc trẻ bà cũng rất thích ca hát, nhưng vì một số lý do nên không thể tiếp tục theo đuổi.Lúc đó tôi không biết, bà Tân Linh khi đó đã mắc bệnh nặng.Bùi Nhiên chính là hình bóng tuổi trẻ của bà, là sợi dây ước mơ đứt đoạn được nối lại.Trước ngày Bùi Nhiên và bà Tân Linh lên đường, Bùi Nhiên cười tủm tỉm nhờ Lục T\ử Hằng chăm sóc tôi: "T\ử Hằng, em gái em phiền anh chăm sóc nhé."Bùi Nhiên trời sinh đã giỏi giao tiếp hơn tôi.Chị ấy hoạt bát, lạc quan, tuy xuất thân nông thôn nhưng khi đối diện với ống kính lại không hề rụt rè, là một ngôi sao bẩm sinh.Có lẽ vì nể mặt Bùi Nhiên, nên vào buổi chiều oi bức sau khi họ rời đi, Lục T\ử Hằng đã đưa cho tôi một que kem, hỏi tôi có cần bổ túc bài..
(xem tiếp dưới comment)

Address

Jakarta

Telephone

085311110022

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Coolight posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share