Minimal Thinking

  • Home
  • Minimal Thinking

Minimal Thinking “Lấy ít – đạt nhiều?”
Flat6 Architects tìm câu trả lời qua kiến trúc và không gian bằng tư duy tối thiểu.

18/07/2026

Tôi vừa được xem bài đăng trên trang báo điện tử giới thiệu một căn nhà liền kề 5 tầng được cải tạo lại và kèm theo những bức ảnh theo kiểu Before - After. Thoạt nhìn, căn nhà mới như được tái sinh hoàn toàn, cầu thang giữa nhà được đập bỏ và dồn về phía sau, thang máy được lắp thêm nên có thể đưa bếp ăn lên tầng 5 cho thoáng, mỗi tầng chỉ còn 1 phòng ngủ rộng thênh thang và thông từ ngoài vào tận trong. Vật liệu thì toàn những thứ bóng bẩy như đá marble nhân tạo, tủ gỗ công nghiệp, gạch vân gỗ, vách kính lùa slim, điều hòa âm trần, đèn ray âm, bộ sofa bọc da màu kem sang trọng... Phòng ngủ thì có giường bọc, đèn thả chao kính đầu giường, tủ áo cánh kính trong suốt. Ngoài ra không thể thiếu những khe đèn LED hắt ngang dọc, nhấn nhá khắp căn nhà, những góc tủ và tường được bo cong (fillet) rất thẩm mỹ. Cảm giác giống như một bữa tiệc thỏa mãn nhu cầu thị giác về design.
.
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ lại là những bức ảnh Before của căn nhà này. Tuy trông có vẽ cũ kỹ và xuống cấp, tôi đoán căn nhà được xây cách đây tầm 20 năm, nhưng không gian bên trong có nhiều khoảng trống, thông tầng, giếng trời và ánh sáng. Tất cả đã bị nhường chỗ cho cái gọi là tối ưu diện tích và thông sàn. Ngay cả sân thượng với nhiều cây xanh cũng không còn nữa.
Tôi tự hỏi rằng, ngôi nhà mới kia, chắc chắn là chủ nhân và kiến trúc sư rất hài lòng nên mới đăng lên, liệu có tuyệt vời như những gì họ ca ngợi? Đúng là nhu cầu sống thay đổi thì người ta mới sửa nhà, nhưng việc biến một không gian thông thoáng và thuận tự nhiên trở thành những chiếc hộp kín với môi trường nhân tạo và công nghiệp có thực sự tốt cho người ở hay không?
Nhìn lại xu hướng thị trường kiến trúc và nội thất của Việt Nam hiện nay có thể thấy rõ sự phân hóa về mặt tư duy.
Một bên là những người cố gắng làm kiến trúc hài hòa với tự nhiên, cố gắng tiết chế để công trình có vẻ đẹp tự thân. Một bên là góc nhìn thực dụng hơn, có phần chiều chuộng sở thích cá nhân. Muốn sang chảnh, có sang chảnh, muốn thể hiện qua hình ảnh bắt mắt, sẵn sàng đưa thật nhiều decor vào không gian. Nhiều gia chủ chấp nhận đánh đổi giếng trời hay ánh sáng tự nhiên để lấy thêm diện tích phòng ốc, hoặc họ sợ bụi bẩn, tiếng ồn đô thị, sợ côn trùng bay vào nhà qua giếng trời. Với họ, một không gian đóng kín, dùng máy lọc không khí và điều hòa trung tâm đôi khi lại mang đến cảm giác an toàn, sạch sẽ và dễ kiểm soát hơn.
Điều khiến tôi còn băn khoăn hơn nữa là xu hướng làm nhà chỉ để phục vụ nhu cầu thị giác. Tức là căn nhà được làm với mục đích là để chụp ảnh, để đăng báo hay facebook... Vì thế người ta dễ dàng quên đi hoặc bỏ quả tính trung thực của vật liệu, của không gian. Sự bóng bẩy thì luôn kích thích, chiều chuộng thị giác nhưng nó không đem lại sự tĩnh tại, bình yên, thứ mà một ngôi nhà để ở cần có. Một không gian sống bọc kín thiếu liên kết với môi trường tự nhiên và xung quanh là vô số những chi tiết trang trí sẽ có lúc khiến chủ nhân cảm thấy quá tải.
Có người nói với tôi rằng, miễn chủ nhà thích là được. Đúng, sự lựa chọn không gian sống như thế nào là của mỗi người. Nhưng khi được đăng lên báo, trở thành những hình mẫu cho nhiều người học theo thì nó không còn đơn giản là câu chuyện của cá nhân nữa.

"PHONG CÁCH TỐI GIẢN": CHIẾC ÁO KHOÁC THỊ GIÁC HAY TRIẾT LÝ BỊ DÁN NHÃN?--------------------------------------------   T...
01/07/2026

"PHONG CÁCH TỐI GIẢN": CHIẾC ÁO KHOÁC THỊ GIÁC HAY TRIẾT LÝ BỊ DÁN NHÃN?
--------------------------------------------
Trong giới kiến trúc, "Tối giản" đã trở thành một trong những thuật ngữ bị lạm dụng nhiều nhất. Người ta dễ dàng chỉ vào một công trình có những mảng tường trắng phẳng lỳ, những khối hộp vuông vức, ít đồ đạc và thốt lên rằng đó là phong cách tối giản. Sự bùng nổ của các nền tảng mạng xã hội như Instagram hay Pinterest càng biến khái niệm này từ một triết lý không gian sâu sắc thành một xu hướng thẩm mỹ bề ngoài hời hợt. Đối với công chúng, đó là một chiếc áo khoác đẹp đẽ và trông có vẻ thời thượng. Nhưng đối với nhiều kiến trúc sư, những người thực sự kiến tạo nên các không gian đó, việc bị dán nhãn là "tối giản" thường mang lại sự e dè, thậm chí là phản ứng lại rất quyết liệt.
Theo quy luật lịch sử của các phong trào nghệ thuật, thuật ngữ này vốn không phải do các kiến trúc sư tiên phong tự nghĩ ra để đặt tên cho tác phẩm của mình ngay từ đầu. Khái niệm này xuất hiện trong giới nghệ thuật thị giác Mỹ vào thập niên 60 để mô tả những tác phẩm điêu khắc giản lược tối đa về hình khối. Khi các kiến trúc sư tạo nên những không gian có hình thức đơn giản và cô đọng, giới phê bình và công chúng đã mượn thuật ngữ của hội họa để áp đặt lên công trình của họ nhằm mục đích phân loại và truyền thông. Sự thật là các nhà thiết kế kiến trúc đó không bao giờ vẽ ra một đường nét để phục vụ cho một cái tên xu hướng. Họ sáng tạo dựa trên nhu cầu của thời đại, bối cảnh khu đất và trải nghiệm sống của con người. Cái tên "Tối giản" chỉ là chiếc nhãn mác xuất hiện sau khi công trình đã đứng vững.
Sự khác biệt lớn nhất giữa một vẻ bề ngoài bắt mắt và một triết lý kiến trúc cốt lõi nằm ở bản lĩnh loại bỏ. Với nhiều công trình ngày nay, người ta cố gắng khoác lên lớp vỏ tối giản bằng cách giấu nhẹm đồ đạc vào trong các khoang tủ hoặc kho chứa, sơn trắng toàn bộ để đánh lừa thị giác, tạo ra những không gian lạnh lẽo, thiếu tiện nghi và ép con người phải sống theo khuôn mẫu của những bức ảnh hoàn hảo. Ngược lại, đối với các bậc thầy kiến trúc, sự tinh giản là kết quả của một cuộc thực hành kỷ luật khắc nghiệt về tư duy. Đó không phải là cố làm cho ít đi, mà là giữ lại những gì tinh túy nhất. Khi các chi tiết trang trí rườm rà bị triệt tiêu, cấu trúc của không gian buộc phải tự lên tiếng thông qua việc lấy ánh sáng làm vật liệu, tôn trọng bản chất thô mộc của đá, gỗ, bê tông và tối ưu hóa hoạt động của con người.
Chính vì hiểu rõ ranh giới mong manh giữa tư duy sâu sắc và sự rập khuôn bề mặt, các nhà thiết kế hàng đầu luôn tìm cách khước từ chiếc hộp phong cách mà người đời muốn áp đặt lên họ. Minh chứng rõ nhất đến từ những phản hồi thực tế của các kiến trúc sư từng giành giải thưởng Pritzker danh giá.
Khi nhìn vào những công trình có hình khối trắng muốt, đường nét tinh giản cắt ngang bầu trời của Álvaro Siza, người ta không tiếc lời ca ngợi ông là đại diện tiêu biểu của chủ nghĩa tối giản. Nhưng vị kiến trúc sư người Bồ Đào Nha lại cực kỳ dị ứng với thuật ngữ này.

Ông từng thẳng thắn tuyên bố:

“Tôi không phải là một kiến trúc sư tối giản. Tối giản là một thứ mốt thời thượng (a fashion). Kiến trúc của tôi phản hồi lại sự phức hợp của bối cảnh, lịch sử và địa hình. Nó trông có vẻ đơn giản vì tôi đã cố gắng giải quyết tất cả các xung đột phức tạp đó thành một thể thống nhất, chứ không phải tôi cố tình làm cho nó ít đi."
Học trò và là đồng nghiệp thân thiết của ông, Eduardo Souto de Moura, thậm chí còn có phản ứng mạnh mẽ hơn. Khi công trình Sân vận động Braga với hai khán đài bê tông tạc thẳng vào vách đá hoang sơ của ông bị gắn mác tối giản, ông liền phản bác:

"Người ta nói tôi làm kiến trúc tối giản vì nó trông sạch sẽ và ít chi tiết. Nhưng thực tế, kiến trúc tối giản thuần túy rất nhàm chán và giả tạo. Tôi không quan tâm đến chủ nghĩa tối giản. Tôi quan tâm đến thực tế (reality). Nếu bức tường cần dày để chịu lực, nó phải dày. Nếu nó cần thô, nó phải thô. Tôi chỉ làm những gì cần thiết cho công trình."
Ở phía bên kia bán cầu, kiến trúc sư Tadao Ando thường bị đóng khung là bậc thầy tối giản phương Đông với những bức tường bê tông phẳng lặng mang tính thu hút thị giác cao. Tuy nhiên, ông luôn làm rõ rằng kiến trúc của mình bắt nguồn từ triết lý "Vô" của Thiền tông Nhật Bản, hoàn toàn biệt lập với trào lưu tối giản của phương Tây. Đối với Ando, khoảng trống trong nhà chữ điền hay Nhà thờ Ánh Sáng không phải là sự giản lược để trông cho đẹp mắt. Đó là không gian được cố tình để trống để chứa đựng thiên nhiên, hứng trọn những thay đổi của ánh nắng, gió, mưa, từ đó đánh thức thế giới nội tâm của con người. Việc gọi đó là phong cách tối giản đã vô tình tầm thường hóa một triết lý tâm linh sâu sắc thành một kiểu xử lý bề mặt vật liệu.
Sự khước từ của các bậc thầy kiến trúc là minh chứng rõ nhất cho thấy phong cách, suy cho cùng, chỉ là cái nhãn do người xem dán lên để nhận diện các tác phẩm với nhau. Bản chất của kiến trúc chưa bao giờ nằm ở chiếc áo khoác thị giác mang tên phong cách, mà nằm ở hệ thống tư duy chặt chẽ và triết lý sống được chuyển hóa thành không gian. Khi ngắm nhìn một công trình xuất sắc, thay vì vội vàng đóng khung nó vào một thuật ngữ có sẵn, chúng ta nên học cách nhìn sâu vào cách kiến trúc sư đối thoại với hình khối, ánh sáng, tôn trọng vật liệu và trân trọng trải nghiệm của con người bên trong đó.

Còn mấy hôm nữa là văn phòng chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này. Gắn bó được hơn 5 năm cũng là một khoảng thời gian đủ dài để...
30/05/2026

Còn mấy hôm nữa là văn phòng chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này. Gắn bó được hơn 5 năm cũng là một khoảng thời gian đủ dài để thay đổi. Nhưng phải thú thực là khó tìm được một nơi nào tương tự cho chúng tôi cái không khí yên tĩnh, dễ chịu như nơi đây.

Chẳng hiểu sao mấy ông kts như chúng tôi chỉ thích tìm vp ở những vị trí cũ kỹ, kín đáo và xen lẫn cư dân. Có lẽ là nó đem lại cảm giác gần gũi, thân quen của Hà Nội đang mất dần chăng?

Văn phòng tôi cũng nằm trong khu vực thu hồi giải phóng mặt bằng. Mấy hôm nay đang tính đóng gói đồ đạc và vẫn chuyển bà...
29/05/2026

Văn phòng tôi cũng nằm trong khu vực thu hồi giải phóng mặt bằng. Mấy hôm nay đang tính đóng gói đồ đạc và vẫn chuyển bàn ghế đến nơi mới. Trong đó có cái bàn sắt này tôi làm cách đây 3 năm để dành cho bản thân có chỗ ngồi riêng. Tiêu chí khi đó là đơn giản, gọn nhẹ, mảnh mai nhưng phải thật chắc chắn. Quan trọng hơn cả là chỉ có 3 triệu để làm nó thôi.
Là một kts, ngoài thiết kế nhà ra thì vẽ những món đồ nội thất cũng là việc thông thường. Với những món đồ không thể mua sẵn được thì chỉ có cách duy nhất là vẽ ra rồi đóng theo thiết kế. Và bàn là một trong thứ khó mua sẵn nhất vì nhu cầu sử dụng, kích thước, chất liệu rất đa dạng, chưa kể là có nhiều cái bàn đắt kinh khủng.
Ngược lại thì ghế dễ mua sẵn hơn vì có rất nhiều lựa chọn. Nhưng nói vậy thôi, đến bây giờ khi đã có quá nhiều kinh nghiệm với ghế thì tôi rất khó khăn trọng việc chọn mẫu ghế cho một không gian mình thiết kế. Nguyên nhân là bởi không có cái ghế nào đáp ứng được hết mọi tiêu chí mà tôi đòi hỏi nó phải có được: Đẹp, nhẹ, chắc, ngồi được lâu, không mỏi, êm ái, ngồi khoanh chân được, đứng lên được, xếp chồng lên nhau, nhấc bằng một tay, ngồi thẳng hay xoay nghiêng đều thoải mái... Ngần đấy yêu cầu (chắc vẫn còn nữa) khiến cho tôi tự cảm thấy mình thật khó tính với ghế.
Có lẽ vì vậy mà với Minimum SS tôi không thể làm được những mẫu ghế đa dụng như vậy. Bàn thì càng không thể thiết kế rồi bán sẵn vì hiếm khi tìm được người mua phù hợp. Vì thế cho nên đến bây giờ tôi vẫn mất rất nhiều thời gian để tìm nhà cung cấp hoặc vẽ riêng những cái bàn cho từng công trình.
Xu hướng chung, mọi người vẫn thích chất liệu gỗ hơn. Người ta dễ dàng chấp nhận một cái bàn, ghế full gỗ vì chất liệu thân thiện và tự nhiên của nó. Hoặc có người thì mê mệt sự bóng bẩy của mặt bàn đá và gán cho chúng vẻ đẹp của sự sang trọng, đắt tiền. Nhưng với một món đồ nội thất bằng sắt hoàn toàn thì họ liên tưởng ngay đến sự lạnh lẽo, công nghiệp.
Tôi không nghĩ vậy, tôi cho rằng mỗi vật liệu có tính chất riêng và có vẻ đẹp riêng. Để khai thác vẻ đẹp của sự mỏng manh, nhẹ nhàng thì sắt và kính có ưu thế hơn cả.
Tôi còn biết được mẹo mà những thương hiệu nội thất hàng đầu làm tăng giá trị cho sản phẩm bằng cách kết hợp nhiều chất liệu như gỗ, đá, da bò, đồng, thép không rỉ mạ màu và được tạo hình bằng các chi tiết phức tạp rất khó bắt chước. Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là cách mà họ tạo ra sự khác biệt hình thức để giữ bản quyền cũng như để bán được với giá đắt hơn với vẻ ngoài lộng lẫy. Mà những thứ đó đối với tôi không quan trọng bằng vẻ đẹp của sự đơn giản, tỉ lệ hình học của đối tượng và tính tiện nghi, dễ sử dụng, dễ tháo lắp, sửa chữa...😄

Hôm nay, lần đầu tiên tôi thấy có bạn gợi ý cuốn sách của tôi cho một bạn trẻ đang phân vân lựa chọn nghề kiến trúc. Cám...
18/05/2026

Hôm nay, lần đầu tiên tôi thấy có bạn gợi ý cuốn sách của tôi cho một bạn trẻ đang phân vân lựa chọn nghề kiến trúc. Cám ơn bạn vì đã chia sẻ cuốn sách này của tôi. Tôi nghĩ là ở cái tuổi của các bạn trẻ đang lựa chọn nghề nghiệp rất cần có những người đi trước hướng dẫn, truyền cảm hứng và đưa ra những lời khuyên chân thành. Và cuốn sách này tôi viết hoàn toàn với sự chân thành đó, việc còn lại bạn phải tự trả lời có thực sự muốn theo nghề hay không. Trong sách có một đoạn tôi viết thế này:

"Nếu bạn nghe quá nhiều những nhận xét tiêu cực về nghề của
mình, nó sẽ giết chết niềm đam mê của bạn, nó làm bạn mất tự
tin, mất mong muốn vươn lên. Bạn nên cảnh giác với những suy
nghĩ đó, hãy cố gắng tiếp nhận những suy nghĩ tích cực và hãy
thoải mái với mơ ước nghề nghiệp của mình. Nhưng nếu bạn tìm
đến nghề kiến trúc với mục đích chỉ để làm giàu thì có lẽ là bạn
đã lựa chọn sai bởi vì những việc làm chuyên môn thuần túy
thường không kiếm được nhiều tiền hơn kinh doanh và đầu tư."

Ngồi trú mưa ở công trường, tôi liên tưởng đến một thứ kiến trúc biết thở và chuyển động.
12/05/2026

Ngồi trú mưa ở công trường, tôi liên tưởng đến một thứ kiến trúc biết thở và chuyển động.

Cùng đọc lại bài diễn văn nhận giải Pritzker năm 1980 của Luis Barragán. Có lẽ, nội dung bài diễn văn này vẫn còn nguyên...
18/04/2026

Cùng đọc lại bài diễn văn nhận giải Pritzker năm 1980 của Luis Barragán. Có lẽ, nội dung bài diễn văn này vẫn còn nguyên giá trị đối với kiến trúc hiện đại ngày nay.
Thông điệp của Luis Barragán là một lời nhắc nhở rằng kiến trúc vĩ đại là kiến trúc chạm đến trái tim. Nó là lời kêu gọi quay về với cảm xúc, sự bình yên, tâm linh và vẻ đẹp của sự giản đơn, đối lập với xu hướng kiến trúc công năng, công nghiệp lạnh lùng...

---

LUIS BARRAGÁN
NGƯỜI ĐOẠT GIẢI NĂM 1980

BÀI PHÁT BIỂU NHẬN GIẢI

Tôi trân trọng cơ hội này để bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với Hợp chủng quốc Hoa Kỳ — một nhà bảo trợ hào phóng cho nghệ thuật và khoa học — quốc gia đã, như nhiều lần trước đây, vượt qua những ranh giới địa lý và lợi ích quốc gia thuần túy để trao vinh dự cao quý này cho một người con của Mexico. Qua đó, họ đã khẳng định tính phổ quát của các giá trị văn hóa, đặc biệt là những giá trị từ chính quê hương tôi.

Nhưng không ai có thể đạt được tất cả chỉ bằng nỗ lực cá nhân. Sẽ là vô ơn nếu tôi không nhớ đến tất cả những con người, trong suốt cuộc đời mình, đã góp phần vào công việc của tôi bằng tài năng, sự hỗ trợ và sự khích lệ: các đồng nghiệp kiến trúc sư, nhiếp ảnh gia, nhà văn, nhà báo, và những người bạn đã dành cho tôi sự quan tâm chân thành.

Nhân dịp này, tôi xin chia sẻ một vài suy tưởng và hồi ức — phần nào tổng kết nên hệ tư tưởng phía sau công việc của tôi. Ông Jay Pritzker, trong một thông cáo báo chí, đã hào phóng nhận xét rằng tôi được trao giải vì đã cống hiến cho kiến trúc như “một hành vi cao cả của trí tưởng tượng thi ca.” Vì vậy, tôi chỉ là biểu tượng cho tất cả những ai đã từng được cái Đẹp chạm đến.

Thật đáng lo ngại khi các ấn phẩm về kiến trúc ngày nay đã loại bỏ khỏi trang viết của mình những từ như: Cái Đẹp, Cảm hứng, Ma lực, Sự mê hoặc, Sự huyền diệu — cũng như những khái niệm như Tĩnh lặng, Im lặng, Riêng tư và Kinh ngạc. Tất cả những điều ấy đã trú ngụ trong tâm hồn tôi; và dù tôi ý thức rằng mình chưa bao giờ làm trọn vẹn được chúng trong tác phẩm, chúng vẫn luôn là những ngọn đèn dẫn lối.

Tôn giáo và Huyền thoại
Không thể hiểu Nghệ thuật — cũng như vinh quang của lịch sử nó — nếu không thừa nhận chiều kích tâm linh của tôn giáo và những cội rễ huyền thoại, vốn dẫn ta đến chính lý do tồn tại của hiện tượng nghệ thuật. Không có chúng, liệu có kim tự tháp Ai Cập hay Mexico cổ đại? Liệu đền đài Hy Lạp và nhà thờ Gothic có tồn tại? Liệu những kỳ quan của Phục Hưng và Baroque có xuất hiện?

Ở một lĩnh vực khác, liệu những điệu múa nghi lễ của các nền văn hóa nguyên thủy có hình thành? Liệu chúng ta có trở thành những người thừa hưởng kho tàng nghệ thuật vô tận của cảm xúc dân gian toàn cầu? Không có khát vọng hướng đến Thượng đế, hành tinh này sẽ chỉ là một vùng đất hoang tàn của cái xấu.

Như người bạn thân của tôi, Edmundo O’Gorman, đã nói:
“Logic phi lý ẩn chứa trong huyền thoại và trong mọi trải nghiệm tôn giáo chân chính chính là nguồn suối của quá trình sáng tạo nghệ thuật, ở mọi thời đại và mọi nơi.”
Tôi xin nhận những lời ấy như của chính mình.

Cái Đẹp
Việc các triết gia không thể định nghĩa được Cái Đẹp chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho tính huyền nhiệm không thể diễn đạt của nó. Cái Đẹp lên tiếng như một lời tiên tri, và con người đã đáp lại nó bằng vô vàn cách: từ hình xăm, chiếc vòng vỏ sò của cô dâu, cho đến những chi tiết trang trí tưởng như dư thừa trên công cụ và đồ vật thường ngày — chưa kể đến đền đài, cung điện, hay cả những sản phẩm công nghiệp hiện đại.
Một đời sống không có cái Đẹp thì không xứng đáng được gọi là đời sống.

Im lặng
Trong những khu vườn và ngôi nhà do tôi thiết kế, tôi luôn cố gắng tạo ra khoảng không cho tiếng thì thầm tĩnh tại của nội tâm — và trong những đài phun nước của tôi, chính sự im lặng cất lên tiếng hát.

Cô tịch
Chỉ trong sự đối thoại thân mật với cô tịch, con người mới có thể tìm thấy chính mình. Cô tịch là một người bạn tốt, và kiến trúc của tôi không dành cho những ai sợ hãi hoặc trốn tránh nó.

An nhiên
An nhiên là phương thuốc đích thực chống lại lo âu và sợ hãi. Hơn bao giờ hết, nhiệm vụ của kiến trúc sư hôm nay là đưa nó trở thành một “vị khách thường trú” trong mỗi ngôi nhà — dù sang trọng hay giản dị. Tôi luôn theo đuổi sự an nhiên, nhưng cũng phải cảnh giác: nó có thể bị phá vỡ bởi việc sử dụng màu sắc một cách tùy tiện.

Niềm vui
Làm sao có thể quên niềm vui? Một tác phẩm đạt đến sự hoàn hảo khi nó truyền tải được niềm vui lặng lẽ và sự an nhiên.

Cái chết
Chính sự chắc chắn của cái chết thúc đẩy hành động — và vì thế, thúc đẩy sự sống. Trong yếu tố tâm linh ẩn chứa của nghệ thuật, sự sống luôn chiến thắng cái chết.

Khu vườn
Khi tạo dựng một khu vườn, kiến trúc sư mời gọi sự cộng tác của Tự nhiên. Một khu vườn đẹp luôn mang trong nó sự hùng vĩ của Tự nhiên — nhưng đã được thu nhỏ theo tỷ lệ con người, trở thành nơi trú ẩn hiệu quả nhất trước sự khắc nghiệt của đời sống hiện đại.

Ferdinand Bac từng nói:
“Linh hồn của khu vườn chứa đựng lượng an nhiên lớn nhất mà con người có thể có.”
Chính ông đã nuôi dưỡng trong tôi khát vọng tạo nên một khu vườn hoàn hảo.

Ở phía nam Thành phố Mexico, giữa vùng đá núi lửa khô cằn, tôi đã quyết định tạo nên những khu vườn nhằm “nhân hóa” cảnh quan ấy mà không phá hủy phép màu của nó. Trong những khe nứt dung nham, tôi bất ngờ phát hiện ra những thung lũng xanh bí mật — những “viên ngọc” mà người chăn cừu gọi tên — được bao bọc bởi những khối đá kỳ ảo do gió cổ xưa tạo tác.

Trải nghiệm đó gợi cho tôi cảm giác như khi bước ra từ một đường hầm tối trong Alhambra để bất ngờ gặp “Sân Myrtle” — yên tĩnh, tĩnh lặng, cô độc — như thể nó chứa đựng toàn bộ vũ trụ.
Từ khoảnh khắc ấy, mọi khu vườn tôi thiết kế đều là nỗ lực tái hiện dư âm của bài học thẩm mỹ vĩ đại từ người Moor Tây Ban Nha.

Đài phun nước
Một đài phun nước mang lại sự bình yên, niềm vui và khoái cảm dịu nhẹ. Nó đạt đến bản chất tối thượng khi, bằng sức mê hoặc của mình, khơi gợi những giấc mơ về những thế giới xa xôi.

Kiến trúc
Kiến trúc của tôi mang tính tự truyện. Nền tảng của nó là ký ức về trang trại của cha tôi — nơi tôi lớn lên. Tôi luôn cố gắng chuyển hóa phép màu của những năm tháng xa xưa ấy vào nhu cầu sống hiện đại.

Kiến trúc mộc mạc của các làng quê Mexico — những bức tường quét vôi trắng, những khoảng sân yên bình, những con phố đầy màu sắc, những quảng trường giản dị nhưng uy nghi — luôn là nguồn cảm hứng của tôi. Và vì có mối liên hệ lịch sử sâu sắc với Bắc Phi và Morocco, những vùng đất ấy cũng làm giàu thêm cảm nhận của tôi về vẻ đẹp của sự giản dị trong kiến trúc.

Là một người Công giáo, tôi thường đến thăm những tu viện cổ kính — nay đã trống vắng — và luôn xúc động trước sự bình yên trong những hành lang vắng và sân nội tịch mịch. Tôi luôn mong những cảm xúc ấy in dấu trong công việc của mình.

Nghệ thuật của việc nhìn
Đối với một kiến trúc sư, biết nhìn là điều thiết yếu — nhìn mà không bị lấn át bởi phân tích lý tính. Tôi xin tri ân người bạn thân thiết, họa sĩ Jesús “Chucho” Reyes Ferreira, người đã dạy tôi nghệ thuật khó khăn này: nhìn bằng sự hồn nhiên.

Và tôi xin mượn lời nhà thơ Carlos Pellicer:
“Qua đôi mắt, ta nhận biết điều thiện và điều ác
Đôi mắt không thấy
Là tâm hồn mất hy vọng.”

Hoài niệm
Hoài niệm là ý thức thi ca về quá khứ cá nhân. Và vì quá khứ chính là nguồn suối của sáng tạo, kiến trúc sư cần lắng nghe những mặc khải của hoài niệm.

Người cộng sự của tôi, kiến trúc sư trẻ Raul Ferrera, cùng đội ngũ nhỏ của chúng tôi, cùng chia sẻ hệ tư tưởng này. Chúng tôi đã và sẽ tiếp tục làm việc với niềm tin rằng chân lý thẩm mỹ của những ý niệm ấy, dù chỉ phần nào, cũng có thể góp phần làm cho đời sống con người trở nên xứng đáng hơn.
---

09/04/2026

Đọc cuốn sách Thinking Architecture của Peter Zumthor có giúp ích gì cho việc nâng cao tư duy thực tế của một kiến trúc sư bình thường hay không?

Câu trả lời sẽ có trong postcard dưới đây.

(Nội dung cuộc thảo luận trong postcard hoàn toàn được tôi tổng hợp bằng công cụ AI - một cách làm mới để người đọc dễ tiếp cận hơn. Vì vậy sẽ có một vài hạn chế và lỗi âm thanh. Mong mọi người bỏ qua những hạt sạn đó để tập trung hơn vào câu chuyện được chia sẻ).

3 CÂU NÓI RẤT (...) VỀ KIẾN TRÚC, NỘI THẤT MÀ TÔI THƯỜNG GẶP 😀:1- “Không gian tối giản hiện đại mang lại cảm giác sang t...
17/03/2026

3 CÂU NÓI RẤT (...) VỀ KIẾN TRÚC, NỘI THẤT MÀ TÔI THƯỜNG GẶP 😀:

1- “Không gian tối giản hiện đại mang lại cảm giác sang trọng.”

2- “Thiết kế tinh tế tạo nên sự hài hòa giữa công năng và thẩm mỹ.”

3- “Công trình mang lại trải nghiệm sống đẳng cấp.”

Bức ảnh này tôi chụp ở nhà mình.Căn hộ này tôi mua nguyên bản của chủ đầu tư nên chẳng thay đổi gì, coi như không có cơ ...
06/03/2026

Bức ảnh này tôi chụp ở nhà mình.

Căn hộ này tôi mua nguyên bản của chủ đầu tư nên chẳng thay đổi gì, coi như không có cơ hội thiết kế lại.

Chỉ đóng mới ít đồ gỗ .

Bộ bàn ăn tận dụng.

5 cái ghế, mỗi cái 1 màu.

Nhưng tôi vẫn thấy dễ chịu vì chúng không rối mắt khi đặt cùng với nhiều đồ màu trắng khác.

Và tôi đặc biệt yêu thích bức tranh tôi tự vẽ treo trên tường. Nhân vật chính là con mèo đen đang nằm ngủ, thành viên của gia đinh hơn 10 năm ở căn nhà cũ.

Cái vẻ thảnh thơi của nó thật hạnh phúc.

Address

70 Phan Đình Phùng, Phường Quán Thánh, Quận Ba Đình

10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Minimal Thinking posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Minimal Thinking:

Shortcuts

  • Want your business to be the top-listed Contractor?

Share