08/08/2026
Câu nói nổi tiếng: “And so, my fellow Americans 🇺🇸: ask not what your country can do for you, ask what you can do for your country?”
Nôm na tiếng Việt là: “Và vì thế, hỡi những người Mỹ 🇺🇸 đồng bào của tôi: đừng hỏi đất nước có thể làm gì cho bạn, hãy hỏi bạn có thể làm gì cho đất nước?”
Đây là câu nói nổi tiếng của Tổng thống Hoa Kỳ đời thứ 35, ngài John F. Kennedy, trong bài diễn văn nhậm chức ngày 20 tháng 1 năm 1961.
Tui mượn câu nói đó để trả lời một câu hỏi… nhẹ hều mà chính tui tự hỏi mình:
“Đừng hỏi cuộc đời đã làm gì cho tui, mà hãy tự hỏi hôm nay tui đã làm gì cho cuộc đời?”
Rồi để trả lời câu hỏi do chính tui đặt ra, tui tập sống sao cho tử tế, tập cho đi những gì mình có thể giúp đỡ, miễn là thiện lành, chứ xấu xí là tui né.
Tui chỉ là một culi mần nghề vẽ kiến trúc, nhưng tui ham viết lách, mê chụp hình, quay phim… Mấy cái “tài vặt” đó, khi có dịp thì tui đem ra giúp đời. Giúp được ai cái gì thì giúp. Làm xong, nhận lại một thứ rất quý: niềm vui trong lòng mình.
Thiệt ra, cái tánh này tui học tập và noi gương từ đấng sinh thành, ông mệ nội ngoại cùng Ba Mạ kính yêu.
Ba Mạ tui, ông mệ tui ngày xưa sống rất nghĩa tình với bà con lối xóm. Ông nội tui là trưởng làng An Giạ ở Khe Sanh, đồng thời là trưởng họ tộc Đinh. Ông ngoại tui là trưởng họ tộc Lê của làng An Giạ ở Khe Sanh.
Hồi đó, trong làng có chuyện gì cần người đứng ra phụ giúp, ông mệ với ba mạ tui sẽ có mặt.
Ba tui ngày xưa còn nhận làm “ông cai” cho bà con trong làng An Giạ, ngoài xóm chợ Khe Sanh... Nhà ai có người rời cõi tạm, cần người đứng ra lo chuyện tang lễ thì tới nhờ, Ba tui làm giúp… không hề lấy tiền bạc gì hết trơn à nha.
Có lần, một đám tang ở ngoài xóm chợ Khe Sanh nhờ Ba làm ông cai. Họ đem theo một mâm cau trầu với chai rượu tới mời.
Bữa đó trời mưa lớn.
Tới lúc hạ quan tài xuống huyệt thì có mấy người nói:
“Hình như chôn sai hướng quan tài rồi…”
Vậy là Ba tui với mấy người còn ở lại bên đồi Cù Bốc hì hục đào lên.
Mưa vẫn mưa.
Đất vẫn ướt.
Người ướt nhẹp và lạnh run.
Tui đứng nhìn mà lòng xót xa quá.
Sau khi đào hết đất lên rồi, mới biết… chẳng có sai gì hết… ăn nói “tược mọc”.
Sau vụ đó, Ba tui nghỉ luôn chuyện đi mần “ông cai”.
Còn ông nội, ông ngoại tui thì hễ trong làng có người qua đời là hai ông đều có mặt, phụ giúp tổ chức họp làng, phân công ai mần chi… mỗi chuyện quỳ lạy thôi cũng đủ mệt.
Mạ tui cũng vậy. Sống nghĩa tình, từ em út trong nhà tới bà con dòng họ, xóm làng. Ai khó khăn thì giúp đỡ, không hề làm ngơ. Người cần tiền thì cho mượn. Có người ở làng lên Khe Sanh thăm bà con, nhét vô túi ít tiền gọi là “lộ phí” xe cộ và uống ly nước.
Hồi nhỏ tui cứ thắc mắc hoài:
“Ủa, sao Ba Mạ với ông mệ làm vậy ta?”
Tại sao cứ hết giúp người này tới giúp người khác?
Có khi còn giúp cả người dưng?
Tại sao Ba phải dầm mưa, lội bùn, phụ người ta đưa người thân về với đất?
Hồi đó tui đâu có hiểu.
Rồi chẳng biết từ hồi nào, tui bị nhiễm luôn.
Kiểu như câu người ta hay nói:
“Ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng.”
Nhiều người cũng thắc mắc:
“Ủa ĐTH, sao đi làm mấy chuyện tào lao hoài vậy? Có ai mướn đâu mà làm?”
Ừ… có ai mướn đâu!
Mà tui thích thì tui làm. 😆
Hồi còn nhỏ, nhà tui ở đường 9, Khe Sanh. Bà con đi buôn thường ghé nhà nghỉ chân. Hễ người ta vô nhà là tui chạy đi lấy nước mời uống… khen thôi là tui sướng.
Có lần tui thấy một O đi bán bánh mì bị ngất xỉu ngay trước nhà.
Tui chạy ra, dìu O vô nhà, rồi loay hoay cứu giúp. Hồi đó tui đã biết châm cứu mấy huyệt, bôi dầu cù là cho O tỉnh lại. Chiêu này tui học lóm Ba, khi Ba cứu giúp những người bị xỉu, động kinh…
Hàng xóm chạy qua thấy vậy mới la:
“Răng mi liều rứa? Lỡ người ta chết trong nhà thì răng?”
May quá, O khỏe lại rồi về nhà.
Tối hôm đó, cả nhà O còn kéo tới cảm ơn tui.
Mà thiệt mắc cười…
Tối đó tui đi chơi, hổng có ở nhà! 🤣
Rồi tới thời tui xuống phố đi học.
Một ngày nọ trời mưa lạnh, nước lụt dâng lên.
Có một em chạy qua phòng trọ kêu cứu:
“Anh ơi, cứu anh tui với! Ảnh bị trúng gió, mà nước dâng lên tới giường rồi!”
Nghe vậy tui nói:
“Đưa ảnh lên phòng trọ anh đi. Trên lầu hai, cao ráo.”
Tui lấy cái thẻ bài của lính Mỹ mà tui lượm được ở Khe Sanh, món đồ quý của tui đó. Ngoài chuyện làm kỷ niệm, cái thẻ bài đó còn dùng để cạo gió rất hiệu nghiệm, cạo cứu nhiều người rồi nha.
Vậy là tui lại… trổ tài trị bệnh.
Tui nhờ mấy bạn học sư phạm ở phòng bên cạnh nấu giùm một nồi cháo trắng, chạy đi kiếm dầu cù là, mượn thêm cây kim…
Rồi loay hoay một hồi, em ấy tỉnh lại, khỏe dần… húp sạch tô cháo trắng.
Người ta cảm ơn rối rít.
Còn tui?
Vui muốn chết!
Người ta nói nhớ ơn này nọ, mà thiệt ra lúc đó tui có nghĩ gì đâu.
Giúp được người ta khỏe lại, thấy người ta vui… tui vui ké.
Sau này ở Sài Gòn, tui cũng tập viết, tập làm phim ảnh, giúp mấy nhà hàng, quán xá, dịch vụ này nọ… tui mần dzu túp bơ từ năm 2015, và được họ cho tiền mua kẹo mút… lúc đó chưa có nhiều dzu túp bơ như bây giờ.
Bởi vậy mà mỗi lần tui đi ăn nhậu tại Sài Gòn, nhiều chủ nhà hàng, chủ quán ven đường… họ coi tui như người nhà đi xa mới về, tiếp đón ân cần, tặng món ăn, giảm tiền 💰
Họ biết tui mà nhậu là kiểu:
“Một khi đã vào cuộc thì chơi tới sáng.”
Vậy là mỗi lần tui đến ăn uống, chủ quán cho một nhân viên ở lại phục vụ riêng, khóa cửa không đón khách nữa. Chờ khi nào tui về thì họ mới mở cửa… ví dụ Quán Ruốc, Nhà hàng Ngã Ba Sông, Quán Gỏi Cá Tân Hương, Quán 74…
Tui còn viết bài kêu gọi từ thiện cho miền Trung khi gặp thiên tai, tui kêu gọi những tấm lòng giúp ai đó khó khăn, nằm viện mà không có tiền… hồi đó tui bỏ tiền túi ra hơi bị nhiều nha. Một culi Nhật Bản 🇯🇵 vẽ mướn, không giàu có gì, nhưng lại muốn giúp người dưng, có nhiều khi vét sạch tiền đi giúp ahiiii.
Nghe cũng thấy… mình quan trọng dữ thần ha kkkk
Tui đã tạo hàng trăm account giúp nghệ sĩ, ca sĩ, nhà hàng, dịch vụ… để họ có thể tìm kiếm khách hàng, khoe món nghề đang có.
Nói túm lại…
Hôm nay tui đang rảnh.
Và tui quyết định KHOE.
Khoe một chút về bản thân.
Khoe rằng tui cũng đang cố gắng làm một người tử tế.
Không phải tui làm được chuyện gì ghê gớm đâu.
Tui cũng chẳng phải người tốt vĩ đại gì.
Tui chỉ nghĩ đơn giản:
Mình có gì thì cho cái đó.
Biết gì thì chia sẻ cái đó.
Giúp được ai thì giúp.
Làm được chuyện gì có ích thì làm.
Đôi khi chỉ là ly nước.
Một bữa cháo.
Một bài viết.
Một tấm hình.
Một đoạn video.
Một chút thời gian.
Hay đơn giản là có mặt khi người ta cần.
Tui nghĩ, sống trên đời này, ngoài chuyện lo cho bản thân, nếu mình có thể làm cho một người nào đó bớt khổ một chút, vui hơn một chút, nhẹ lòng hơn một chút…
Vậy cũng đáng rồi.
Cho nên hôm nay tui xin phép tự chấm điểm cho mình một chút:
Tui có tốt không nè? 😜
Quý vị khỏi cần khen nhiều.
Khen vừa thôi, tui mắc cỡ.
Mà nếu lỡ khen rồi…
thì tui xin nhận hết. 🤣❤️
Xin cảm ơn sự chịu đựng của quý vị!
NHỮNG GROUP ĐTH TẠO RA GIÚP RAO MẠNG:
* Xây dựng: www.facebook.com/groups/usaconstruction
* Người Việt Texas: www.facebook.com/groups/vntexas
* Dịch vụ Houston: www.facebook.com/groups/
dichvuhouston
*Houston, Texas: www.facebook.com/groups/houstonusa
* Người Việt Houston: www.facebook.com/groups/ viethoustontx
Những kênh của ĐTH trên mạng xã hội:
YouTube 1: https://www.youtube.com/dinhthanhhai
YouTube 2: https://www.youtube.com/dinhthanhhaitx
YouTube 3: https://www.youtube.com/haidinh
TruthSocial: https://www.truthsocial.com/
Instagram: https://www.instagram.com/dinhthanhhaitx
TikTok: https://www.tiktok.com/dinhthanhhaitx
Twitter: https://www.x.com/dinhthanhhai
Safechat: https://www.safechat.com/u/dinhthanhhai
Những Fanpage của ĐTH:
Trang fanpage FB 1: https://www.facebook.com/dinhthanhhaihouston
Trang fanpage FB 2: https://www.facebook.com/thanhhaihouston
Photo: Tượng Chúa bằng đồng mà tui tìm được tại Khe Sanh từ khi mới 13 tuổi, giữ mãi bên đời cho tới tận hôm nay, tượng Chúa của một người lính Mỹ đã để lại ở Khe Sanh, Quảng Trị trước năm 1968.